Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

KTS Võ Trọng Nghĩa: “Tại sao chúng ta không học Singapore?"

Nhà Green Renovation của CTy Võ Trọng Nghĩa vừa đoạt giải Kiến trúc xanh của Mỹ. Ảnh: T.L

Thương hiệu quốc gia trong kiến trúc và thương hiệu của công ty đạt tầm quốc tế chính là tài sản quý để kiến trúc sư (KTS) Việt bước vào thị trường thế giới. Tuy nhiên, vấn đề đặt ra là, tại sao nền kiến trúc Việt Nam chưa tạo được thương hiệu, dẫn đến “trắng tay” ngay cả trên sân nhà? Chúng tôi có cuộc trao đổi với KTS Võ Trọng Nghĩa.

    Anh cho biết: “Sau một thời gian dài tìm hiểu, tôi thấy đó là do ta thiếu thương hiệu kiến trúc quốc gia. Giả dụ, thương hiệu của Pháp là 100 thì của VN là 0. Thương hiệu của công ty họ nếu chỉ đạt ở mức 5 hay 10 thì họ cũng đã có sẵn nền tảng giá trị thương hiệu kiến trúc mà nếu cộng vào vẫn được điểm rất cao, từ 105 - 110 điểm. Công ty Việt Nam nếu có thương hiệu là 50 thì cũng chỉ vẫn được 50 thôi. Chủ đầu tư sẽ chọn Cty có chỉ số thương hiệu cao hơn là chuyện đương nhiên”.
     Từng giảng dạy về kiến trúc tại Singapore một thời gian, xin anh cho biết vì sao một đất nước có diện tích nhỏ như Singapore lại có một nền kiến trúc phát triển ngang tầm với các quốc gia lớn trên thế giới?
    - Đúng là ở Singapore có nhiều công trình kiến trúc nổi tiếng thế giới. Singapore có diện tích như một thành phố nhưng có diện tích cây xanh rất lớn. Điều đó phải kể đến cơ chế giáo dục kiến trúc của họ. Ở Singapore, nhà nước đầu tư cho những trường đại học có khoa Kiến trúc. Họ thuê một lượng lớn tiến sĩ về Singapore, chỉ ngồi nghiên cứu và viết các bài báo khoa học. Hợp đồng được ký từ 2 - 3 năm, với mức lương rất cao. Họ quản lý đầu ra của các bài báo. Đấy là cơ sở để quyết định ký hợp đồng tiếp hay không. Cách làm này giúp họ làm ra một số lượng bài báo khoa học lớn, như sản xuất công nghiệp. Mặt khác, họ thuê được nhiều kiến trúc sư giỏi dạy cho sinh viên về quy hoạch đô thị bền vững và thiết kế cây xanh. Nhờ đó mà họ tạo được những trường đại học có thương hiệu lớn. Cũng nhờ cách làm đó, họ có được thương hiệu kiến trúc của quốc gia. Từng người dân, đặc biệt là từng sinh viên kiến trúc người Singapore nắm rõ vai trò của kiến trúc xanh, cây xanh. Và vì thế, họ có được một quốc gia xanh.
     Là người có kinh nghiệm giảng dạy ở nhiều nước, xin anh cho biết, ngành đào tạo KTS nên học hỏi điều gì từ các nước?
    - Vấn đề thứ nhất là làm sao để các trường kiến trúc VN 10 năm hoặc 100 năm cộng lại có thể gặt hái được lượng công trình bằng 1 năm của Singapore hay Nhật Bản? Tuy nhiên, có thể thấy, hệ thống của họ khó thì cực khó, mà dễ thì cực dễ. Như Singapore, những trường hợp đã có công trình nổi tiếng đoạt giải trên thế giới thì không cần theo quy trình đó, mà một bước là ngồi ghế thỉnh giảng ngay. Song hình như số giáo sư như thế ở ta đếm trên đầu ngón tay. Tại sao ta không học Singapore? Một vấn đề nữa là chúng ta thiếu cơ chế cho việc xây dựng tính bền vững trong các công trình thiết kế.
     Quan điểm của anh về kiến trúc bền vững?
    - Khái niệm bền vững trong thiết kế kiến trúc được hiểu là: Thiết kế khi xây dựng sử dụng, khi vận hành ít năng lượng nhưng quan trọng nhất là công trình đó phải bền vững, lâu dài, chắc chắn theo thời gian (50 - 100 năm). Nếu công trình xây nên mà chỉ có hạn sử dụng chừng 5 - 10 năm thì nó lại thành một đống rác hủy hoại môi trường. Hiện nay chúng ta mới chỉ dừng ở mức có thể tạo ra các thiết kế thú vị nhưng lại bị hạn chế về chất lượng xây dựng, chất lượng thiết kế kiến trúc. Nguyên nhân là vì tính bền vững chưa có. Người Nhật và người Singapore đã làm tốt việc này. Tại sao ta không học họ?
    - Xin cảm ơn anh!
    KTS Võ Trọng Nghĩa từng là giáo sư thỉnh giảng tại ĐH Công nghệ & Thiết kế Singapore. Từng được mời đến nói chuyện tại nhiều trường đại học quốc tế: Đại học Kiến trúc Bartlett (London, Vương quốc Anh), Viện Kiến trúc New Zealand (New Zealand), Học viện Kiến trúc Pháp, Đại học Kỹ thuật Braunschweig (Đức), Đại học Thanh Hoa (Bắc Kinh, Trung Quốc), Đại học Hongkong (Hồng Kông, Trung Quốc)... Tháng 9.2015, KTS Võ Trọng Nghĩa sẽ có buổi nói chuyện tại ĐH Harvard (Hoa Kỳ).

    Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

    Khát vọng Baroque trong trào lưu “lâu đài” kiểu mới ở Việt Nam

    Nghiêm Toàn

    Lâu đài Tổng Hải Sơn ở Phủ Lý
    Trong vài năm qua, ở Việt Nam phần nào xuất hiện cái gọi là trào lưu kiến trúc theo kiểu “lâu đài” và “chuẩn Pháp” với hình thức mang phong cách kiến trúc kiểu cổ điển châu Âu một cách khá rõ nét, được xây dựng ở nhiều địa phương khác nhau như Hà Nội, Hải Phòng, Hà Nam và một số địa phương khác.
    Những công trình này phần nào thu hút sự chú ý của những người trong nghề cũng như sự hiếu kỳ của người ngoài nghề. Theo đó, trên Vietnamnet thậm chí còn có cả một chuyên mục để giới thiệu loạt công trình này.
    Các ý kiến của mọi người thì cũng nhiều chiều, một phần không nhỏ ngưỡng mộ sự xa hoa và giàu có của gia chủ, phần khác thì bỉ bôi như thói trưởng giả học làm sang kiểu mới. Với những người làm nghề kiến trúc thì có lẽ các ý kiến mang sự phê phán nặng nề nhiều hơn là lời khen ngợi.
    Lâu đài Tổng Hải Sơn. Ảnh về công trình này là của trang Motthegioi. Bài về công trình doVNN dẫn lại.
    Tuy nhiên, nếu nhìn vào quá khứ thì ở Việt Nam, những trào lưu kiến trúc như thế này cũng không phải là lần đầu, với những công trình xây dựng trong thời Pháp thuộc, mang sự pha trộn giữa kiến trúc cổ điển châu Âu và những nét cấu trúc và trang trí bản xứ. Đọc lại những câu chuyện xung quanh căn nhà của cô Tư Hồng, của những căn nhà cự phú được tả trong hồi ký Chiều chiều của cụ Tô Hoài và nhiều người khác thì chỉ cần thoáng qua cũng thấy rõ cái mỉa mai của người mình ở thời đó cho những công trình kiểu ấy. Tây nó làm thì khen, chứ ta mà làm, kiểu gì cũng bị xơi cái tiếng là trọc phú học đòi, ấy mới lạ. Nói thì là vậy nhưng qua thời gian, mọi thứ quan niệm cũng có thể thay đổi, lời chê bai rồi cũng nhạt nhòa, nhất là ở xứ mình vốn là nơi dễ dung thông tiếp nhận. Trong danh sách mấy trăm nhà biệt thự cổ mà UBND thành phố Hà Nội mới ra quy chế bảo tồn giữ gìn có khi cũng có ối những căn nhà bị bỉ bôi điều tiếng ngày xưa, thời gian mà.
    .
    Quay trở lại những công trình “lâu đài” mới xây gần đây, cá nhân mình, với tất cả sự nghiêm túc, hoàn toàn không thấy có vấn đề gì về thẩm mỹ cũng như quan niệm, việc xây mới hoàn toàn một công trình kiến trúc châu Âu thế kỷ 17, 18 vào thế kỷ 21 cũng không khác gì việc xây mới chùa Bái Đính hay biết bao đình chùa miếu mạo như những năm vừa qua. Miễn sao là chúng đẹp và được đặt ở đúng chỗ. Thêm nữa, về mặt kinh tế, không thể không đáng mừng khi ở cái xứ nghèo khó như nước mình đã có những người có điều kiện để chứng tỏ một đẳng cấp mới của sự xa hoa cho nơi ở.
    Những tòa nhà được gọi là “lâu đài” và “chuẩn Pháp” này có thể thấy chúng mang “hình ảnh” của kiến trúc Baroque một cách khá rõ nét. Về mặt tinh thần, những chủ nhân tỉ phú của nó cũng có nhiều sự đồng điệu với thời kỳ Baroque ở châu Âu, với những thành quả của đầu tiên của thương mại và khai thác thuộc địa, họ cần có một địa vị mới trong xã hội với sự xa hoa và chứng tỏ quyền lực không giới hạn, kiến trúc cũng chỉ là vật mang cái vỏ của khát vọng đó.
    .
    Do vậy, việc người giàu xứ mình tìm đến phong cách Baroque cũng là chuyện hoàn toàn tự nhiên và dễ hiểu. Tỉ phú trên thế giới cũng vậy thôi, ngoài những người là nghệ sỹ, nhà phát triển công nghệ thì nhà của đa phần tỉ phú nếu không phải là Baroque thì cũng là Rococo hoặc Neo Classic. Đó là sự sang trọng và xa hoa đã được lịch sử thẩm định, cộng thêm sự hấp dẫn của tính độc bản, cầu kỳ và những vật liệu đắt tiền. Kiến trúc hiện đại dù đẹp đến đâu đi chăng nữa thì cũng vẫn chỉ một sản phẩm hoàn toàn công nghiệp, ví như chuyện một chiếc Mercedes thì vẫn chỉ là cái ô tô, còn Rolls Royce thì người ta gọi nó là Rolls Royce. Kiến trúc, xét với tâm lý người sử dụng thì cũng vậy thôi.
    .
    Quay trở lại chủ đề kiến trúc, để phân tích sơ qua những công trình này một cách công bằng hơn là cảm nhận và sở thích chủ quan, mình xin tạm liệt kê những đặc trưng cơ bản của kiến trúc Baroque (theo kiến thức nhỏ bé của mình):
    Về tổng thể, công trình kiến trúc đặt ở trung tâm với các đường hướng tâm mạnh mẽ, mang tính chất tôn vinh chủ thể. Có thể thấy rõ đặc trưng này ở lâu đài Versailles – Pháp (hình)…

    … hay cung điện Hoàng gia La Granja – Tây Ban Nha (hình). Tùy quy mô khác nhau nhưng kiến trúc Baroque mang đặc điểm này hết sức đặc trưng.

    Mặt đứng công trình phức tạp và cầu kỳ, sử dụng mạnh mẽ sự tương phản ánh sáng tạo ra bởi các cấu trúc mặt đứng.

    Các diện mặt bằng, không gian lớn và rất phức tạp, kiến trúc kết hợp mạnh mẽ với điêu khắc, hội họa, tranh trần cho các không gian chính rất phổ biến. Sử dụng các vật liệu, chi tiết đắt tiền. Ảnh: Nhà thờ St Francis Xavier

    Với sự giao thoa qua hoạt động thương mại và các thuộc địa, việc sử dụng các vật liệu, chi tiết trang trí du nhập từ bên ngoài đã có từ thời kỳ đầu của Baroque. Nói điều này để lý giải cho các công trình đang phân tích ở trên nếu có sử dụng các chi tiết trang trí bản địa cho công trình thì cũng không có gì khác biệt. Ảnh: trang trí tại thư viện của tu viện Admont (Áo)

    Một đặc điểm nổi bật là nghệ thuật sử dụng ánh sáng giáp tiếp. Ánh sáng phản xạ qua nhiều lớp, tạo hiệu quả thị giác độc đáo. Ảnh: Tại tu viện Admont (Áo)
    Với các đặc trưng nêu trên, các công trình mới xây ở Việt Nam, dẫu phần nào đó mang chút “hình ảnh” của kiến trúc Baroque, nhưng nếu phân tích kỹ thì cũng còn xa xôi lắm.
    Về tổng thể, là những công trình xây chen trong đô thị, với vài trăm m2 hoặc thậm chí là 3000m2 như ở Hà Nam thì cũng quá ư là khiêm tốn, không thể có cái gọi là vườn Baroque một cách thực sự, dù cho có trồng những cây vài trăm triệu hay vài tỉ trong chậu đi chăng nữa (ảnh), trong khi tổng thể, vườn là những cấu thành không thể thiếu được làm nên sự sang trọng, quý tộc của kiến trúc Baroque. Có lẽ các đại gia nên lên Ba Vì lập chiến khu, ít cũng phải vài chục hecta mới có thể hoành tráng lên được.

    Về công trình: Cũng như vậy, là quá bé nhỏ, với quy mô vài trăm m2 mỗi tầng thì để có những không gian lớn đặc trưng của kiến trúc Baroque là không thể. Cấu trúc mặt bằng và không gian thuần túy công năng, dấu vết Baroque chỉ nhận ra được qua các chi tiết trang trí dày đặc của nội thất và mặt đứng công trình. Ảnh: Chi tiết trang trí ở mặt tiền lâu đài ở Phủ Lý, Hà Nam

    Với sự sao chép đơn giản của hình thức bên ngoài và cấu trúc mặt bằng quá đơn giản nên yếu tố nổi bật của kiến trúc Baroque là nghệ thuật sử dụng ánh sáng giáp tiếp hoàn toàn thiếu vắng, các không gian trở thành khối tối tăm nặng nề dày đặc các chi tiết trang trí. Ảnh: Nội thất của lâu đài ở Phủ Lý. (Ảnh về công trình này là của trang Motthegioi. Bài về nội thất công trình doVNN dẫn lại.)

    Việc sử dụng điêu khắc và các diện, chi tiết trang trí với mong muốn mang đặc trưng Baroque mà thiếu tiết chế và nền tảng thẩm mỹ là một sự ngộ nhận nguy hiểm. Có lẽ dùng ý của anh Phó Đức Tùng là thấu đáo nhất trong trường hợp này: Một cung điện cực kỳ xa hoa thì lại càng là tác phẩm của sự tinh giản; nếu không tinh giản, chắt lọc thì nó không thành một cung điện, mà sẽ là một đống rác.
    Còn một điều cuối cùng, thôi thì nói gần nói xa chẳng qua nói thật, các cụ nhà mình đã dạy một câu rất thấm thía: “Y phục xứng kỳ đức”, với chủ nhân của ngôi nhà mang phong cách kiến trúc Baroque của thế kỷ 21 này thì có lẽ cũng không nhất thiết phải đội tóc giả và nhảy điệu Rigaudon trong phòng khiêu vũ. Tuy nhiên, để mặc quần đùi hoa, gác chân lên chiếc ghế Đồng Kỵ mà xơi miếng thịt chó cho nó Baroque thì cũng khó, có lẽ cũng vất vả ngang với việc ngồi trên Rolls Royce mà cầm điếu cày cho đúng phong cách Rococo vậy.

    TRÀO LƯU "KIẾN TRÚC PHÁP" TẠI VIỆT NAM QUA MỘT CÁCH NHÌN VIỆT TẠI PHÁP

    Trước tiên, để có thể tiếp cận được chủ đề nêu trên, trong khuôn khổ rất giới hạn của bài viết này, tôi xin được đưa ra quan điểm của mình tập trung về định nghĩa kiến trúc. Tôi xin cũng nêu rõ đây không phải là một định nghĩa có tham vọng mang giá trị hợp lệ một cách tuyệt đối vì với tôi đó là điều không thể.


    Chúng ta không nên vội vàng đưa ra phán xét cho "kiến trúc Pháp" vì cho dù phán xét có thế nào thì điều quan trọng hơn cả vẫn là những gì "kiến trúc Pháp" nói lên được về yếu tố con người và yếu tố môi trường của mình.
    Theo tôi, khái niệm kiến trúc được hình thành để chỉ sản phẩm không gian nhân tạo mà con người tạo ra trong quá trình chinh phục bên ngoài để biến đổi môi trường bên ngoài (hiểu theo nghĩa rộng từ các giá trị vật chất đến các giá trị tinh thần) trở nên thân thiện hơn với bản thân mình, và thông qua đó củng cố sự tồn tại của bản thân. Ví dụ: bằng việc xây cất một ngôi nhà, con người có thể cải thiện điều kiện khí hậu xung quanh trở nên dễ chịu hơn với cơ thể của mình, đồng thời cũng hoạch định được cho tâm tưởng của mình nơi đi chốn về để cảm thấy yên tâm hơn, an toàn hơn. Sự tồn tại của ngôi nhà đó gắn bó mật thiết với sự tồn tại của con người ở trong nó, cả về mặt thể chất lẫn tinh thần. Nói một cách khác đi thì chúng ta có thể hiểu kiến trúc là sự sáng tạo của con người nhằm mục đích bổ sung cho chính cơ thể bẩm sinh của mình khi cơ thể đó không còn đủ để con người thể hiện cái tôi của mình ra bên ngoài. Kiến trúc lúc này đồng nghĩa với sự nới rộng khả năng của bản thân.
    4962733468_7aafd9e5ce_b (Copy)
    Nhưng ngược lại, kiến trúc với vai trò là một phần của môi trường bên ngoài lại trở thành nhân tố xây dựng hình ảnh cái tôi của người sử dụng kiến trúc ở một mức độ nào đấy. Sự đóng góp này có thể là rất lớn trong trường hợp của một người sinh ra và lớn lên cố định tại một thành phố lớn hay một nơi có nền văn hóa bản địa sâu đậm. Không có thành phố thì sẽ không có thị dân, không có cung điện thì sẽ không có vua chúa, mặc dù trên phương diện sinh học những con người đó có thể vẫn đang tồn tại.
    Chúng ta có thể thấy được mối quan hệ kiến trúc - con người là qua lại và rất mật thiết. Kiến trúc vừa là vách ngăn, vừa là cầu nối giữa cái tôi của một chủ thể con người và những gì còn lại mà chủ thể đó coi là thế giới bên ngoài.
    Kiến trúc Pháp
    Nếu khái niệm kiến trúc được cho là không thể bị tách rời ra khỏi yếu tố con người sống trong nó và môi trường bao quanh nó thì liệu chúng ta có thể kết luận rằng: Để trải nghiệm hay "nhìn thấy được" kiến trúc Pháp, người sống trong công trình đó phải sở hữu một vốn văn hóa có thể được nhận dạng là văn hóa Pháp, môi trường xung quanh công trình đó phải là môi trường tương đồng với nền văn minh Pháp. Có vậy thì kiến trúc Pháp mới có thể xuất hiện theo đúng tính chất nội tại của mình. Một người ngoại quốc không thể nào nắm bắt được đâu là giá trị đích thực của cây đa mái đình, của quán cóc vỉa hè khi anh ta không trải qua cái tuổi thơ chờ đợi bà bồng bế đi xem hội làng hay từng buổi tối gió mùa đông bắc châm điếu thuốc, nhâm nhi một cốc trà nóng cùng thằng bạn trên Bờ Hồ. Đó là những giá trị chỉ có thể hiện hữu bằng cảm nhận và trải nghiệm chứ không thể hiện hình qua tranh ảnh, sách báo hay thậm chí là văn chương.


    Để trải nghiệm hay "nhìn thấy được" kiến trúc Pháp, người sống trong công trình đó phải sở hữu một vốn văn hóa có thể được nhận dạng là văn hóa Pháp, môi trường xung quanh công trình đó phải là môi trường tương đồng với nền văn minh Pháp. Có vậy thì kiến trúc Pháp mới có thể xuất hiện theo đúng tính chất nội tại của mình.
    Nếu các bạn cũng đồng ý với tôi về nhận xét trên thì chúng ta có thể thấy rõ rằng những công trình "kiến trúc Pháp" đang được đặt hàng, thiết kế và rao bán một cách hàng loạt chỉ đơn thuần là những sản phẩm thương mại hóa được gắn thương hiệu "kiến trúc Pháp" nhằm tăng tính hấp dẫn trên thị trường.
    Vậy "Kiến trúc Pháp" ở đây là gì? "Kiến trúc Pháp" chính là một trong những hiện thân của kiến trúc Việt tại thời điểm gần đây. Tại sao chúng ta lại có thể khẳng định điều này? Như đã đề cập ở phần trên của bài viết, kiến trúc không thể nào tồn tại độc lập mà không có yếu tố con người sống trong nó và môi trường xung quanh nó. Trong trường hợp này, đâu là yếu tố con người và đâu là yếu tố môi trường?
    16161229172_78a8119ae0_b (Copy)Yếu tố con người ở đây là đối tượng khách hàng và giới phê bình bị mê hoặc bởi thương hiệu "kiến trúc Pháp". Tình trạng này bắt nguồn từ xu hướng sính ngoại, ham muốn sở hữu sự độc đáo mới lạ và qua đó công cụ hóa khái niệm kiến trúc để tạo dựng hình ảnh của bản thân.
    Về yếu tố môi trường, kiến trúc Việt đang sống trong một xã hội mà kiến trúc không phải là giá trị phi vật thể duy nhất bị thương hiệu hóa bởi những nhà đầu tư mà tư duy chủ đạo được viết bằng ngôn ngữ của lợi nhuận. Chúng ta đang có công nghiệp về văn hóa, về sức khỏe, về giáo dục, về nghệ thuật, thậm chí là về phê bình nghệ thuật tràn lan ở khăp mọi nơi. Những giá trị phi vật thể nói trên tưởng chừng như không thể đem ra cân đo đong đếm này đều đã được quy đổi về một giá trị duy nhất để có thể định lượng và trao đổi.
    Chúng ta không nên vội vàng đưa ra phán xét cho "kiến trúc Pháp" vì cho dù phán xét có thế nào thì điều quan trọng hơn cả vẫn là những gì "kiến trúc Pháp" nói lên được về yếu tố con người và yếu tố môi trường của mình. Liệu rằng sẽ có ý nghĩa hơn khi chúng ta bàn về việc làm thế nào nắm bắt, thông qua "kiến trúc Pháp", rồi tìm cách cải thiện hai yếu tố trên?
    KTS. Nguyễn Lê Hưng
    (Hội KTS Việt Nam tại Pháp)

    Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

    LIÊN HOAN KTS TRẺ TOÀN QUỐC LẦN VI - KTS LÊ HỒNG NGUYÊN: "TÔI TỰ HÀO LÀ THẰNG ĐIÊN THỨ 6"

    Liên hoan KTS trẻ toàn quốc lần thứ VI đã diễn ra thành công tốt đẹp, với vai trò là trưởng trại chủ nhà xin anh chia sẻ cảm xúc của mình tới độc giả?
    KTS Lê Hồng Nguyên (LHN): Thật lòng, những địa phương dải đất miền Trung như Thanh Hoá chúng tôi rất hiếu khách, trọng bạn. Hiếm khi nào được đón tiếp nhiều bạn nghề đến thế, bốn phương tụ về, chưa gặp mà như đã quen với cái chung là cùng làm nghề Kiến trúc, được trao đổi nghề nghiệp, được sống hoà đồng bên nhau, giọng Bắc, Trung, Nam hoà quyện. Những tất bật bộn bề chuẩn bị, những lo âu căng thẳng...rồi vỡ oà khi được đón bạn bè, đồng nghiệp từ khắp mọi miền về nhà mình. Đến rồi lại đi...tôi và những anh chị em trong Ban tổ chức hẫng mất mấy ngày. Cảm xúc thật khó nói hết, cứ thấy lâng lâng.



    11081265_10204185418858483_6013384861176992705_n...bốn phương tụ về, chưa gặp mà như đã quen với cái chung là cùng làm nghề Kiến trúc, được trao đổi nghề nghiệp, được sống hoà đồng bên nhau, giọng Bắc, Trung, Nam hoà quyện..../ Ảnh(C)KTS Bùi Thịnh
    (KV): Thành công của ngày hôm nay có sự đóng góp rất lớn từ nỗi vất vả của Ban tổ chức CLB KTS trẻ Thanh Hóa. Anh có thể chia sẻ về những khó khăn mà BTC gặp phải trong thời gian tổ chức chương trình ?
    (LHN): Được đón tiếp bạn bè, đồng nghiệp cả nước về với quê hương mình với chúng tôi là vinh dự lớn. Tuy nhiên, công tác chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ hơn 1.000 người thật nhiều bộn bề, khó khăn. Kiến trúc sư cũng chưa phải dư giả về vật chất, những cố gắng có được giá thấp nhất cho các dịch vụ cũng là một cố gắng lớn của anh chị em KTS Thanh Hoá.
    Với mong muốn nâng cao chất lượng nghề nghiệp của Liên hoan: Ban tổ chức cùng với Ban điều hành KTS Trẻ Việt Nam đã rất nhiều cố gắng liên hệ để những Kiến trúc sư hàng đầu đến để đối thoại với anh chị em KTS Trẻ Việt Nam. Đây cũng là khó khăn lớn nhưng được đánh giá là thành công nhất, dấu ấn nhất của kỳ liên hoan này.



    Liên hoan KTS trẻ lần 6 với sự tham gia của gần 1000 KTS đến từ mọi miền trên tổ quốcLiên hoan KTS trẻ lần 6 với sự tham gia của gần 1000 KTS đến từ mọi miền trên tổ quốc/ Ảnh(c)KTS Bùi Thịnh
    Ngoài ra việc tổ chức hậu cần cho 1.000 anh chị em tham dự cũng là vấn đề rất lớn, tiềm ẩn nhiều vấn đề phát sinh. Các vấn đề về ăn, nghỉ, di chuyển.... rất linh động, anh chị em được phân công bám sát và giải quyết rất nhiều vấn đề phát sinh.  Thanh Hoá là tỉnh lớn, có nhiều di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh, công trình kiến trúc để có thể giới thiệu với bạn bè. Việc lựa chọn và thiết kế tuyến đi thật không đơn giản. Anh chị em Ban tổ chức đã rất nhiều lần đi khảo sát, việc đi lại nhiều ở khoảng cách xa là một vất vả lớn cho anh chị em được phân công nhiệm vụ.
    Rất may, chúng tôi luôn nhận được sự quan tâm, giúp đỡ của các cấp, các ngành, sự chung tay của ban điều hành KTS Trẻ Việt Nam: anh Thu Phong, anh Lý Thông, anh Huy Bùi, anh Tô Hùng....và nhiều nhiều các anh chị em Bắc, Trung, Nam cùng xúm vào với lòng nhiệt huyết tất cả cho một kỳ liên hoan ấn tượng.
    Những vất vả qua đi, giờ chúng tôi đang nhẩn nha, nhấm nháp dư âm những ngày được sống trong tình bạn bè, đồng nghiệp trên quê hương mình.
    (KV): Mọi người thường nói đùa "anh là thằng điên thứ 6". Anh có tự hào về điều này không ? Tại sao ?
    (LHN): Những người bạn làm nghề, được đến với nhau tại nhà mình, chan hoà, quý lắm. Điên, nhưng tôi tự hào. Tôi xem đây là việc lớn trong đời mình đã làm được.Và tôi thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều.



    KTS Lê Hồng Nguyên: "Tôi tự hào là thằng điên thứ 6"KTS Lê Hồng Nguyên: "Tôi tự hào là thằng điên thứ 6" / Ảnh(c)KTS Thái Linh
    (KV): Điều gì làm anh thấy tự hào nhất trong kỳ Liên hoan này ?
    (LHN):  Có 3 điểm nhấn trong kỳ liên hoan này !
    Thứ nhất - Nâng cao chất lượng chuyên môn, trao đổi nghề nghiệp, mời được những kiến trúc sư hàng đầu thế giới như KTS Salvador Perez Aroyo, các KTS bậc thầy như Hồ Thiệu Trị, Nguyễn Tiến Thuận.... và các KTS Trẻ trong nước và khu vực Đông Nam Á, những tham luận, những cuộc đối thoại giúp chúng tôi hiểu hơn về giá trị nghề nghiệp, hiểu về vị trí đang làm nghề của mình, giúp chúng tôi định hướng con đường mình đi phía trước. Những anh chị em làm nghề ở các tỉnh như chúng tôi, được gặp diện kiến và nghe những KTS thành danh như thế nói về nghề là cả một vinh dự to lớn.



    Liên hoan KTS trẻ năm nay có sự góp mặt của  những kiến trúc sư hàng đầu thế giới như KTS Salvador Perez Aroyo, các KTS bậc thầy như Hồ Thiệu Trị, Nguyễn Tiến Thuận.... và các KTS Trẻ trong nước và khu vực Đông Nam ÁLiên hoan KTS trẻ năm nay có sự góp mặt của những kiến trúc sư hàng đầu thế giới như KTS Salvador Perez Aroyo, các KTS bậc thầy như Hồ Thiệu Trị, Nguyễn Tiến Thuận.... và các KTS Trẻ trong nước và khu vực Đông Nam Á / Ảnh(c)KTS Bùi Thịnh
    Thứ hai là các hoạt động rất đậm chất kiến trúc sư; lễ khai mạc hoành tráng, ấm tình được khép lại với tiểu phẩm về nghề kiến trúc, do chính các anh chị em làm nghề thể hiện. Cuộc thi thiết kế trại nhanh đã tạo không khí vô cùng hứng khởi cho các anh chị em Kiến trúc sư tham gia, khơi lại tính nghề nghiệp, sự sáng tạo trong ý tưởng cũng như công tác tổ chức thi công trong thời gian ngắn.
    Thứ ba là các sự kiện được tổ chức ở những vùng “đất thiêng” những danh lam thắng cảnh, di sản văn hoá nổi bật của xứ Thanh: Hàm Rồng, Sầm Sơn, thành nhà Hồ, Lam Kinh. Lễ dâng hương Khai mạc được tổ chức tại núi Hàm Rồng, mọi người biết đến cầu Hàm Rồng với chiến thắng oai hùng, nhưng ít ai để ý, ngôi làng nhỏ Đông Sơn ven núi Hàm Rồng, nơi chúng ta làm lễ dâng hương là nơi đầu tiên phát hiện và vinh dự đặt tên cho nền văn minh rực rỡ nhất của dân tộc Việt: Văn minh Đông Sơn. Thành nhà Hồ, Lam Kinh là những công trình Kiến trúc tiêu biểu, độc đáo, trong ý tưởng xây dựng cũng như biện pháp tổ chức thi công là niềm tự hào của nền Kiến trúc cha ông để lại. Xứ Thanh đưa các bạn đến với những giá trị văn hoá truyền thống nhất của mình, đó là niềm tự hào lớn của chúng tôi.
    (KV): Anh có lời nhắn nhủ gì cho CLB KTS Trẻ Thái Nguyên, đơn vị tổ chức đăng cai Liên hoan KTS trẻ lần VII ?
    (LHN): Vinh dự được thay mặt anh em làm nghề kiến trúc cả nước tổ chức hội tụ giao lưu của anh chị em làm nghề. Việc đầu tiên là tập hợp anh chị em Kiến trúc sư trong tỉnh cùng chung tay vì việc chung. Thanh Hoá làm rất tốt vấn đề này và làm rất sớm, nên khi có việc, anh chị em cùng xúm tay vào, mỗi người một việc, cùng chung niềm đam mê nhiệt huyết, làm việc vô tư, chủ động.



    ...chung niềm đam mê nhiệt huyết, làm việc vô tư, chủ động.......chung niềm đam mê nhiệt huyết, làm việc vô tư, chủ động....
    Mặt khác, sự phối hợp với các cơ quan Ban ngành, các Tổ chức đoàn thể chính trị xã hội địa phương phải được vào cuộc ngay từ bây giờ. Để khi có những vướng mắc thì có hướng tháo gỡ. Việc tìm kiếm các nguồn tài trợ thông qua nhiều kênh, phân thành các mảng như: Khối đơn vị tư vấn; khối các doanh nghiệp thi công xây lắp; khối các doanh nghiệp sản xuất VLXD, các nhà phấn phối..... và giao cụ thể cho từng người phụ trách. Việc tìm kiếm nguồn tài trợ là rất quan trọng và rất khó, ảnh hưởng đến những kế hoạch sau này.
    Ngoài ra nên đấu mối các đơn vị cung cấp dịch vụ, đơn vị tổ chức sự kiện, có ký kết ghi nhớ đàng hoàng, lưu ý vấn đề thanh toán chậm để mình chủ động trong công tác thanh toán sau này. Mời các đơn vị này tham gia các hoạt động của anh em KTS Trẻ từ nay đến khi tổ chức để kiểm tra năng lực thực sự của họ. Thanh Hoá cũng đã làm điều này, qua đó sàng lọc nhiều đơn vị không đủ năng lực cung cấp dịch vụ, năng lực tổ chức, đồng thời, các đơn vị được chọn cũng hiểu về sự kiện, về chất của Kiến trúc sư để tham mưu cho mình cách tổ chức phù hợp.



    KTS Lê Hồng Nguyên và Bà xãKTS Lê Hồng Nguyên và Bà xã - Ảnh(c)KTS Bùi Thịnh
    Xây dựng khung kịch bản ngay từ bây giờ và luôn điều chỉnh phù hợp trong suốt thời gian từ nay đến khi diễn ra sự kiện. Kịch bản chung bên cạnh các tiết mục chuyên nghiệp mở đầu, nên tập trung vào các tiết mục do anh em Kiến trúc sư Thái Nguyên thể hiện, để kỳ liên hoan thể hiện được đậm chất Kiến trúc nhất.
    Công tác tuyên truyền quảng bá về sự kiện, về đất và người Thái Nguyên, về phong trào Kiến trúc sư Trẻ Thái Nguyên với chính người dân Thái Nguyên cũng như bạn bè cả nước. CLB KTS Trẻ Thanh Hoá 2 năm qua tổ chức hàng loại các hoạt đông xã hội rất hiệu quả, thường xuyên giao lưu với anh chị em KTS các tỉnh, tổ chức các chương trình từ thiện “chia sẻ hơi ấm” hàng năm có hiệu ứng rất lớn ở địa phương...
    Và cuối cùng, phải có một “thằng điên thứ 7” phải có một KTS Trẻ đam mê, nhiệt huyết, dám hi sinh lợi ích cá nhân. Tập hợp anh em, lăn xả, trăn trở với các ý tưởng tổ chức vì sự thành công chung của Liên hoan.
    Với những kinh nghiệp vừa trải qua, anh chị em KTS Thanh Hoá luôn sẵn sàng sát cánh bên cạnh Thái Nguyện cho một kỳ Liên hoan với nhiều ý tưởng mới đậm chất Kiến trúc sư, ấm tình đồng nghiệp.
    (KV): Cảm ơn anh đã tham gia buổi phỏng vấn với Kienviet.net, chúc anh sẽ gặt hái được nhiều thành công hơn nữa trên con đường sự nghiệp !
    Thực hiện: KTS Thái Linh

    Chuyến phượt trên lưng ngựa từ Hà Nội tới Đà Nẵng của một Tổng thống Pháp

    Nhiều nhân vật nổi tiếng thế giới đã tới Việt Nam để khám phá vẻ đẹp của đất nước chúng ta. Nhưng ít người biết, một chính trị gia từng làm tới chức Tổng thống Cộng hòa Pháp, đã có chuyến đi dã ngoại suốt từ Hà Nội vào Đà Nẵng trên ngựa trong một tuần!
     Cầu Paul Doumer (Long Biên) của Hà Nội thời thuộc địa.
    Người đó là ông Paul Doumer (1857-1932), Toàn quyền Đông Dương giai đoạn 1897-1902, sau là Tổng thống Pháp từ 1931-1932. Ông tiến hành chuyến đi nói trên, mà bây giờ giới trẻ hay gọi là “đi phượt”, tức là đi tự túc, vì mục đích khám phá, không cần tiện nghi, khi mới sang Đông Dương nhậm chức chưa lâu.
    Ông Doumer là chính trị gia thuộc nhóm cấp tiến tại Paris. Xuất thân trong gia đình lao động, ông tốt nghiệp cử nhân Toán học, sau đó lấy thêm bằng Luật rồi trở thành chuyên gia tài chính. Ông cũng là nhà báo. Năm 1895, ông là Bộ trưởng Tài chính trong chính phủ thủ tướng Léon Bourgeois. 
    Ông là người đưa ra đề nghị đánh thuế lợi tức để chính phủ có thêm tiền, đụng chạm đến quyền lợi của giới tư bản, nên các đại diện của giới tư bản trong quốc hội bác đề nghị, nội các sụp đổ. Sẵn dịp Toàn quyền Đông Dương Armand Rousseau chết vì bệnh kiết lị, chính phủ đề xuất ông sang thay thế, ông nhận lời. Lúc đó, Doumer mới 38 tuổi, để lại 5 người con đang học tập tại Paris. Sau này trong chiến tranh thế giới thứ nhất, 4 người con của ông đã hy sinh trong cuộc chiến đấu bảo vệ nước Pháp.
    “Ngựa sải thẳng đét”
    Câu chuyện về chuyến đi suốt từ Bắc vào Trung của viên Toàn quyền được ông ghi lại trong cuốn hồi ký L’Indochine Française (Souvenirs) kể lại đoạn đường 800 km mà ông cùng người tùy tùng, thiếu tá Nicolas, trải qua (từ trang 232 đến 236). (Nhà xuất bản Vuibert & Nony, Paris in năm 1903. Đã được học giả Vương Hồng Sển dịch lại một số phần đăng trong cuốn di cảo “Dỡ mắm”, NXB Trẻ, 2014).
    Thực ra không phải ông đi “phượt” vì thú du sơn ngoạn thủy. Ông đi vì công việc. Là người mê mải với các công trình khai thác bản xứ, là ông muốn tự mình xem xét địa thế để xây dựng con đường xe lửa liên Đông Dương.
    “Vào mùa khô ráo trên đất Bắc (Tonkin), tức tháng Giêng, tháng Hai dương lịch, có một lần tôi thử cưỡi ngựa chạy từ Hà Nội xuống đến Đà Nẵng, đường dài độ tám trăm cây số”, ông viết. “Ấy là tôi muốn tận mắt xem xét lấy phong cảnh và địa hình địa thế những nơi nào thuận tiện để đặt con đường sắt, phóng tàu hỏa xuyên Đông Dương, trước khi các kỹ sư chuyên môn dâng đồ án thiết kế cho tôi sau này. Tôi không cần nghi lễ đón tiếp long trọng, không cần cờ xí, kèn trống và tiệc tùng linh đình. Hành lý của viên võ quan hộ vệ của tôi, chỉ thu gọn lại trong một cái túi da (serviette) treo bên hông ngựa là đủ”.
    Ông Doumer chỉ cần các quan Nam triều sắp đặt sao cho mỗi dịch trạm có ngựa khỏe thay cho ngựa mỏi, vài tên quân lính biết săn sóc ngựa và rành rẽ đường sá để chỉ dẫn nếu cần.
    Chắc rằng từ sơ khởi, các nhà cai trị Pháp đã nhắm hướng tuyến xe lửa vòng từ Phủ Lý xuống Nam Định, khi ông Doumer kể rằng: “Cho ngựa phi nước đại suốt Nam Định qua Ninh Bình, trải qua các tỉnh lị từ Thanh Hóa đến Nghệ An, có dừng chân vài chỗ để xem xét những vị trí nên đặt đường xe lửa sau này. Nhờ khí trời mát mẻ, phong cảnh quang đãng, ngựa sải thẳng đét, chạy được suốt ngày đến cả trăm cây số mà không biết mệt”.
    Ông mô tả khá kỹ lưỡng khí hậu ở các vùng đất đi qua: “Qua đến địa phận Hà Tĩnh thì trời đổi khác. Hết nắng tới mưa dạt dào. Đã có mươi phen, chúng tôi phải dùng đến chiếc áo mưa che bằng cao su, nhưng hễ tạnh đôi chút thỉ phải cởi, vì áo nặng trĩu trên vai khó chịu. Mặc dù vậy, nhờ đất cứng, ngựa chạy không lún móng, nên vẫn phi được nước đại như thường”.
    Ướt như chuột lội
    Qua những dòng nhật ký của Doumer, chúng ta cũng mới hình dung phong cảnh đèo Ngang hồi cuối thế kỷ 19: “Đến dãy Hoành Sơn (Portes d’Annam) tức cửa ải để vào mấy tỉnh miền Trung, chúng tôi phải xuống ngựa đi bộ, leo triền núi dốc như thang đứng, tay nắm chặt sợi cương dắt ngựa, chân bước gập ghềnh, trời thì mưa tầm tã, rồi lại phải nương tay dắt ngựa xuống dốc, rồi gặp cả một vùng cát lún, nhưng cũng không có gì là khổ cực cho lắm.
    Tuy nhiên, qua khỏi dãy Hoành Sơn thì khí hậu không còn như khí hậu xứ Bắc. Mưa ôi là mưa, nước ôi là nước. Nước từ trên trời rơi xuống, nước từ trong không khí thấm vào, nước từ dưới đất xông lên. Mưa như xối, mưa không dứt hột, mưa đầy đồng, đất mềm lún, nước chan hòa, ngựa không thấy đường... Khe rạch đều ngập.
    Chưa đầy một giờ đi dưới cơn mưa trút nước này, những áo caosu của chúng tôi, tuy là thứ áo chắc chắn, chế tạo từ bên Pháp, đều thấm nước trở nên vô dụng. Nước mưa thấm vào vai, ướt dần vào, áo nỉ, áo lót đều ướt rượt, và từng giọt từng giọt, nước mưa chảy vào giày ống, biến nó thành “ống chứa nước”, hết còn là giày!
    Tội nghiệp cho đôi ngựa, thấy nặng, chở thêm, rồi thấy thêm nặng vì đất thêm mềm, chân ngựa chạy lún, đất trở nên sình lầy, giữ chân ngựa lại”.
    Đến thị xã Đồng Hới, trời vẫn mưa không ngớt, hai thầy trò nghỉ ngơi một giờ tại nha môn dinh Công sứ Quảng Bình, có cơm no, có lửa hơ sau lưng làm quần áo bớt ướt, rồi lại từ giã lên đường. Các khe suối đều tràn ngập, ngựa lội nước, ngập tới ức ngựa rồi tới bộ yên, khiến hai người “ướt như chuột lội” không còn chỗ nào có thể ướt thêm nữa. Sự mệt mỏi thể hiện qua từng dòng nhật ký:
    “Chúng tôi cũng đã đi đến nước không còn thiết tha đến sự gì nữa, cũng không cần kéo chân lên, khi ngựa lội qua chỗ cạn cũng không cần tránh lúc ngựa làm nước văng tung tóe. Đến lúc hoàng hôn, chúng tôi đến một ngôi chùa dự định là nơi tá túc đêm này và cũng là nơi thay hai ngựa. Nhưng chỉ trơ trọi hai giường chõng bằng tre, vạt giường cũng bằng tre, chùa thì vách phên không có, trống trơn một nóc. Trời lạnh ở mức 8-10 độ, có thể ngủ lại trong bộ quần áo ướt rượt này không?”.
    Vậy là hai thầy trò chỉ dừng chân nghỉ, rồi tiếp tục lên đường, vì tính toán khi ngựa chạy, máu huyết trong người cũng vận động, nên tuy dầm mưa, vẫn ấm người hơn.
    Thầy trò ông Doumer đi suốt đêm không ngừng, tin cậy người lính An Nam đưa đường nói rằng biết đường rành rẽ. Hai ngựa cứ phi nước đại theo chân người lính trong màn đêm huyền bí, cho tới khi tới một nơi nghỉ chân mà theo dự kiến sẽ nghỉ vào sáng hôm sau. May là ngựa mới để thay đã có sẵn. Một chuyện đáng chú ý là khi người lính dẫn đường loay hoay chọn lối tại một ngã ba, nhiều dân làng (được báo trước là có quan lớn đi qua) đã đốt đuốc đưa đường dẫn quan Toàn quyền đi đến chốn. Khi tới trạm nghỉ, ông Doumer tặng họ mấy đồng bạc, họ đều lấy làm ngạc nhiên khi ông quan Tây to nhất xứ Đông Dương không những chịu dầm mưa dãi nắng mà còn đối xử tử tế với người phục dịch.
    Đến một bến sông, cây cầu bị nước dâng ngập, trời tối không nhìn rõ, phải nhờ người vào làng tìm thuyền, ông tìm đến một túp lều sẵn có đống lửa.
    Những dòng nhật ký cho thấy ông Doumer đúng kiểu là người rất thích hợp với các chuyến đi “bụi”, không nề hà chuyện thiếu tiện nghi:
    “Tôi kéo lại gần nửa một cái ghế băng làm bằng cây tạp, bề ngang độ hai gang tay, rồi nằm trên băng ghế, quay mặt vào lửa. Ôi, nó êm khoái làm sao. Thật là sung sướng, hạnh phúc tràn trề... Tôi trở mình trên băng, cái băng vừa chật hẹp, tôi cố giữ thăng bằng rồi ngủ vùi lúc nào không hay.
    Tôi dám khuyên các vị khách lữ hành, một khi đã chán chê với cảnh cực lạc nhung lụa của các nước văn minh, xin hãy nếm thử cảnh đìu hiu cô quạnh như tôi hôm nay vậy, họa may mới biết thú”.
    Chiều hôm đó, thầy trò Doumer đến Huế, đồ hành lý chuyển theo tàu thủy đã đến nơi trước. Sau bữa tiệc chiêu đãi của Khâm sứ Trung kỳ, sáng hôm sau, thầy trò lại lên ngựa, chạy miết đến ba giờ chiều, hết quãng đường dài 110km đã sửa sang tốt đẹp, nối liền thành phố Huế, vượt đèo Hải Vân qua thành phố Đà Nẵng.
    Như vậy, quãng đường 800km từ Hà Nội vào Đà Nẵng, ông Doumer cưỡi ngựa đi hết đúng một tuần.
    Một người liêm khiết và không vụ lợi
    Tuy là người thay mặt nước Pháp cai trị cả 3 nước Đông Dương, nhưng ông là người không thích lễ nghi quan cách. Như lần triều đình Huế tiễn ông chính thức từ kinh đô vào Đà Nẵng để lên tàu đi công cán, cử phụ chánh đại thần Nguyễn Thân (ông viết “nhân vật đứng thứ 3 trong triều đình”) cùng đoàn tùy tùng võng lọng kèn nhạc hộ giá, với nghi lễ như của nhà vua tuần du, thì ông cùng sĩ quan tùy tùng quất ngựa chạy thẳng vào Đà Nẵng trước, để đoàn quân triều đình dễu dện khiêng võng che tàn cho viên lính thủy đánh giày phục vụ Toàn quyền tên là Picard!
    Paul Doumer là người để lại rất nhiều công trình có giá trị về nhiều mặt cho Việt Nam, như Viện Viễn đông Bác cổ, lập Trường Cao đẳng ở Hà Nội để học sinh không còn phải qua Trung Quốc học. Năm 1901, ông đã đến Đà Lạt và quyết định chọn nơi đây thành đô thị nghỉ mát cho người Pháp tại Đông Dương và tài trợ cho bác sĩ Yersin xúc tiến việc thành lập thành phố.
    Ngoài ra ông còn là người rất chú trọng công tác xây dựng các công trình hạ tầng. Cùng với đường sắt xuyên Việt, ông còn để lại ba cây cầu ở ba miền là cầu Long Biên (sau được gọi tên là cầu Doumer), cầu Tràng Tiền, và cầu Bình Lợi cho xe lửa chạy ở Sài Gòn. 
    Ngoài ra, nhiều cây cầu khác cũng xuất hiện trong thời kỳ trị nhậm của ông như ở Hải Phòng, Hải Dương, Việt Trì, Lào Cai, cầu Hàm Rồng ở Thanh Hóa. Ông cũng là người chủ trương mở mang cảng Hải Phòng và xây dựng tuyến đường sắt lên Vân Nam để khai thác tài nguyên. Báo chí Pháp đã mỉa mai gọi ông là “người theo chủ nghĩa đường sắt”.
    Ở miền Nam, năm 1901, ông còn cho khởi công con đường đá từ Sài Gòn đi Tây Ninh để thông thương với Campuchia. Tuy nhiên, để có tiền phục vụ các công trình này, ông cũng cho tăng các thứ thuế, khiến dân chúng rất khổ cực.
    Quan lại triều đình Huế coi ông Doumer là người rất hách. Sách sử cho biết các quan trong triều nghĩ mãi mới ra cách phiên âm tên ông sang âm Hán Việt là “Đô Mỹ đại nhân”. Các sử gia Pháp cũng cho biết là người rất cố chấp, cả đời ông đối nghịch với Paul Blanchy, Hội trưởng Hội đồng quản hạt Nam Kỳ. Ông Blanchy suốt đời bênh vực cho quyền lợi của xứ Nam Kỳ, còn Doumer thì đem hết quyền hành để đem lợi ích cho xứ Bắc. Khi Blanchy chết, ông Doumer tuy đang ở Sài Gòn nhưng không đến dự đám tang, cũng không cử người thay mặt đến đưa tang!
    Henri Lamagat, tác giả cuốn Souvernirs d’un vieux Journalistre Indochinois, có nhận xét ông Doumer là “một nhân vật vĩ đại của nước Pháp và của thuộc địa Pháp, liêm khiết và không chút vụ lợi”. Ông Lamagat cho rằng ông Doumer chỉ có một lỗi duy nhất là chỉ chú tâm vun vén cho đất Bắc mà không bỏ phần cho đất Nam.
    Từ năm 1902, sau khi về nước, ông lại sôi nổi tham gia hoạt động chính trị, cùng với Giám quốc Raymond Poincare và Thủ tướng Clémenceau xây dựng lại nước Pháp sau thế chiến thứ nhất. Từ chức Chủ tịch Thượng viện, ông được bầu làm Tổng thống Pháp năm 1931, là tổng thống thứ 14 của Cộng hòa Pháp. Tuy nhiên, ngày 6.5.1932, Paul Doumer bị một gã tâm thần người Nga tên là Gorguluff bắn, và qua đời vào ngày hôm sau, lúc đó ông 75 tuổi.
    Là con của một công nhân đường sắt, những công trình đường sắt mà ông Doumer khởi tạo trên đất Việt Nam hơn 100 năm qua, đến nay vẫn còn có giá trị lớn trong nền kinh tế nước ta!
    (LAO ĐỘNG ONLINE)

    Những tiêu chuẩn thiết kế dùng trong lĩnh vực kiến trúc, xây dựng, ME


    Các bạn tải về tại đây

    Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

    Nghệ An sắp xây trung tâm hành chính cho khoảng 2.000 người làm việc

    Phối cảnh khu hành chính tập trung tỉnh Nghệ An, trong đó thể hiện rõ cổng chính sẽ hướng ra vòng xuyến nơi giao nhau của 5 trục giao thông huyết mạch ở TP. Vinh. 

    UBND tỉnh Nghệ An vừa có buổi làm việc với đối tác nhằm xem xét phương án quy hoạch sơ bộ khu hành chính tập trung cho các sở, ngành. Dự kiến, một trung tâm hành chính với không gian cho gần 2.000 cán bộ nhân viên làm việc sẽ được xây dựng trong thời gian tới.

      Sáng 13.7, nguồn tin từ Văn phòng UBND tỉnh Nghệ An cho biết, hiện tỉnh vẫn đang trong quá trình xem xét các phương án.

      Phương án quy hoạch sơ bộ đã chọn khu đất tiếp giáp Đại lộ Lê Nin (TP. Vinh) và vòng xuyến Lê Hồng Phong – Đại lộ Lê Nin, rộng chừng 3,77 ha để xây dựng khu hành chính tập trung. Vị trí này gần các công sở quan trọng như UBND tỉnh, tỉnh ủy, công an tỉnh,... và tiếp giáp với các trục giao thông huyết mạch của TP. Vinh.

      Theo quy hoạch sơ bộ, trung tâm hành chính Nghệ An sẽ bao gồm các khối tiếp dân, khối hội trường – phụ trợ, quảng trường, cây xanh, mặt nước... Riêng khu hành chính dự kiến sẽ là nơi làm việc của khoảng gần 2.000 cán bộ nhân viên.

      Trước đó, UBND tỉnh Nghệ An đã có tờ trình số 1286 ngày 8.4.2013 về việc xin chủ trương đầu tư xây dựng khu hành chính tập trung các sở ngành gửi Thủ tướng Chính phủ. Sau khi có ý kiến của Bộ KH&ĐT, Bộ Tài chính, Bộ Xây dựng, Văn phòng Chính phủ đã có công văn số 4643 ngày 10.6.2013 về chủ trương đầu tư xây dựng khu hành chính tập trung các sở ngành cấp tỉnh Nghệ An.

      Theo -Báo lao động